Trên sân, thấy cô băng ngang lớp tập, con vội khoe “Cô, cô, con vừa ném được 5 trái vào rổ đó cô!” Cô cúi xuống mỉm cười và đập tay con hào hứng “Oh yeah”. Rồi cô lại vội vã tiến đến lớp của các bạn nhỏ mới chập chững đến sân tập. Cũng như con, các bạn ấy cần sự cổ vũ và động viên lúc ban đầu bỡ ngỡ biết bao! Chân bước đi vội vã, nhưng cô vẫn ngoái đầu lại, hai cô trò mình vẫn kịp trao nhau cái nhìn thật trìu mến

Những thành quả nhất định trong rèn luyện của con, cô đều dõi theo và có lời ngợi khen. Nhưng, lần nói chuyện gần đây với mẹ con đã khiến cô thực sự xúc động và thấu hiểu những thử thách mà con, một cậu bé, bé xíu đã phải vượt qua trên sân tập bóng rổ này. Mẹ kể, có những buổi tập bóng về, Cường rất buồn và kể mẹ rằng, mỗi khi con cầm trái bóng lên, các bạn lại cười với nhau: xem kìa, xem cái đứa hậu đậu kìa… Những lúc như vậy Cường lại hỏi mẹ: Con có nên tiếp tục nữa không, mẹ? Mẹ trả lời: có chứ, con nên tiếp tục!

Và đúng vậy, con đã tiếp tục cho đến hôm nay, chăm chỉ và cố gắng mỗi khi lên sân! Ở trên sân bóng rổ này, hằng ngày, từng buổi tập, nhà vô địch mà mỗi chúng ta phải vượt qua, không ai khác chính là bản thân mình! Khi vượt qua chính mình, chúng ta đã trở thành Nhà Vô Địch!!! Những bài học đầu tiên trong cuộc sống về lòng dũng cảm, đối mặt với những thách thức là đây! Thành quả, giá trị của lòng kiên nhẫn, “không từ bỏ”, con được biết đến trên chính sân tập thể thao này! Cô cảm động và tự hào về con! Con cũng hãy tự hào về bản thân mình nhé! Con cũng phải cảm ơn người mẹ tuyệt vời của mình, lòng yêu thương, thái độ đón nhận bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn của mẹ sẽ là điểm tựa vững chãi giúp con đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống sau này!

Bài viết và hình ảnh: Cô Thăng